Tôi quan sát Andrea Agnelli đủ lâu để hiểu ông dám nghĩ dám làm ra sao, ngay cả khi phải đánh đổi nhiều thứ. Từ chuyện tuyển mộ Cristiano Ronaldo để phá vỡ cấu trúc lương bổng CLB cho đến dự án của Andrea Pirlo, tất cả đều mới mẻ với truyền thống xưa nay của Juventus. Và liệu người đàn ông tham vọng ấy có đủ bao dung để chấp nhận mùa giải bản lề như Manchester City đã từng?
Juventus
Thắng là vua, thua bị… troll, đấy như là hằng đẳng thức đáng nhớ cho bất kỳ HLV nào mới bước vào nghiệp huấn luyện. Andrea Pirlo cũng vậy, chỉ trích anh vào lúc này dễ hơn chuyện thấu cảm với hoàn cảnh mà Maestro đang trải qua trước sự loạng choạng của Juventus. Đêm qua, trước đối thủ bậc thầy về kiểm soát bóng, ý tưởng mới mẻ và thú vị của Pirlo bị triệt tiêu bởi nhân tố con người mà Juve đang có.
Về cơ bản, Tiki Taka đòi hỏi khả năng ứng biến của cá nhân và tập thể cùng lúc phải hòa trộn với nhau. Lối đá này được sản sinh từ những pha phối hợp nhóm nhỏ, chạy chỗ liên tục để tạo khoảng trống. Ở đấy, mỗi thành viên phải vận dụng kỹ thuật xử lý bóng tài tình hòng vượt qua đối thủ, nhưng như thế vẫn chưa đủ khi họ phải cùng đồng đội xây dựng sự liền mạch về ý tưởng chơi bóng. Ví dụ như ở Barca ngày xưa, Messi chưa cần chạy chỗ thì Dani Alves đã biết phải chuyền ra sao, yếu tố này tạo ra sự bất ngờ về phản ứng với đối thủ khi không biết phải biết phải bắt người thế nào.
Lý thuyết là thế nhưng vận dụng ra sao là điều cực khó bởi chuyện thẩm thấu ý tưởng giữa từng cá nhân. Ngay cả thần tượng của Pirlo là Pep Guardiola cũng không thể biến Man City chơi Tiki Taka thuần thục ở mùa đầu tiên là vì vậy, khi từ con người đến sự gắn kết, City đều thiếu để thi triển thành công.
Ở trận ra quân với Sampdoria mùa này, thầy trò Andrea Pirlo thoải mái ban bật nhuần nhuyễn bởi đối thủ ít gây sức ép. Tôi từng đánh giá cao không bởi chiến thắng mà họ tạo ra, mà đến từ sự dũng cảm đón nhận cái mới của tập thể Juventus từ BLĐ cho đến cầu thủ, bởi họ là dân trong nghề và đủ sự sành sỏi để hiểu gian nan từ sự phá cách văn hóa quen thuộc cả trăm năm mà Lão Phu Nhân đã gầy dựng. Đó chính là cái hơn của Pirlo so với Sarri. Nhưng vấn đề là liệu Juventus và Andrea Agnelli sẽ kiên nhẫn bao lâu với dự án này?
Thực tế chỉ ra thì đòi hỏi chiến thắng trong tương lai gần với Pirlo là điều phi thực tế, bởi đầu tiên là cái thiếu về con người. Nhìn vào mùa hè qua, Juventus vội vã giảm quỹ lương thay vì ưu tiên tuyển mộ nhân lực cho dự án của Pirlo. Sự nổi lên của Dejan Kulusevski không đại diện cho ý tưởng này khi anh là một bất ngờ ngoài dự kiến, trong khi phần còn lại gặp khó khăn để thích ứng.
Tôi quan sát cách Juve phát triển bóng trước Barca để nhận ra, ngay từ hàng thủ thì khả năng Ball Playing của Merih Demiral và Danilo là thấp so với chuẩn mực đề ra. Ở hàng tiền vệ, họ không có ai là người chia bài giỏi giống các hình mẫu của lối đá này như Xavi (Barcelona, Tây Ban Nha), Toni Kroos (Đức), Ilkay Gundogan (Manchester City)…
Cầu thủ được kỳ vọng là Arthur thì vẫn nhút nhát như ngày ở Nou Camp. Điểm sáng là Kulusevski là cái tên duy nhất đủ sức gợi nhớ mẫu nhạc trưởng như Kevin De Bruyne, Lionel Messi, David Silva, người đủ sức nhìn thấy khoảng trống trước khi nó xuất hiện nhờ nhãn quan và kỹ thuật tài tình. Cùng với Cristiano Ronaldo, tài năng Thụy Điển đang là chỗ dựa lớn nhất để níu kéo hi vọng cho Pirlo khi vừa phải đáp ứng chiến thắng lẫn nhu cầu trình diễn bóng đá đẹp mà CLB đang theo đuổi.
Tôi quan sát Andrea Agnelli đủ lâu để hiểu ông dám nghĩ dám làm ra sao, ngay cả khi phải đánh đổi nhiều thứ. Từ chuyện tuyển mộ Cristiano Ronaldo để phá vỡ cấu trúc lương bổng CLB cho đến dự án của Andrea Pirlo, tất cả đều mới mẻ với truyền thống xưa nay của Juventus. Và liệu người đàn ông tham vọng ấy có đủ bao dung để chấp nhận mùa giải bản lề như Manchester City đã từng?
Xem thêm:
Cristiano Ronaldo và chuyện đá phạt
Khi Squawka đưa ra con số thống kê rằng, tính riêng ở giải VĐQG và Champions League từ mùa giải 2017 – 2018 đến nay. Xét về khoản đá phạt thì Leo Messi đã có...
De Rossi và cái kết đẹp cùng AS Roma
De Rossi và cái kết đẹp cùng AS Roma, một bài viết ngắn đầy ý nghĩa của tác giả Vũ Trung Hiệp, Menback xin được chia sẻ, giới thiệu tới quý độc giả. Daniele De Rossi...
Review phim Man On Fire: “Ta được thuê để bảo vệ cháu, không phải làm bạn với cháu”
"Ta được thuê để bảo vệ cháu, không phải làm bạn với cháu" - Vệ sỹ John Creasy nói với cô bé Pita Ramos. Ngay ngày đầu tiên. Đây là một cảnh rất ấn tượng...
Review phim Định mệnh (The Poanist 2002): có những số phận được quyết định bởi sự tình cờ ngoài mọi toan tính
Bài viết review nội dung bộ phim The Pianist (2002). Phim được giải Oscar về đạo diễn xuất sắc nhất và nam chính xuất sắc nhất. Nói thật mình thấy có đến 3/4 đoạn đầu...
—
TẠP CHÍ MENBACK
Theo: Ký Ức Bóng Đá
Nguồn: facebook.com/kyucbongda1908/posts/3554276221259935